Từ niềm đam mê thể thao
Trong tiết trời se lạnh đầu năm, chúng tôi tìm đến tổ dân phố 4, phường Mỏ Chè, T.X Sông Công – nơi anh Hoàng Phạm Thắng và gia đình đang sinh sống.
Tiếp chúng tôi, mẹ anh là bà Phạm Thị Thanh không giấu được xúc động khi kể về cậu con trai tật nguyền: Khi mới sinh ra, tôi đã phát hiện chân trái của Thắng không được khỏe. Chữa trị mãi cũng không thấy tiến triển, 4 tháng sau, chân trái của Thắng bị liệt hẳn. Qua kiểm tra mới biết đó là do di chứng chất độc da cam từ những ngày bố tham gia chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị. Bà ngậm ngùi: “Thấy con sức khỏe kém nên tôi luôn khuyến khích cháu tập thể dục thể thao để rèn luyện sức khỏe. Năm mới lên 7 tuổi, cháu hay xin mẹ cho đi xem và học đánh cầu lông với các cô chú ở Nhà máy Diezel. Tôi không ngờ cháu lại có năng khiếu đánh cầu. Các cô chú trong Nhà máy rất quý và khen cháu đánh cầu tốt nên tôi cũng thấy vui vui”. Năm Thắng lên 11 tuổi, bố Thắng bị bệnh rồi qua đời, từ đó, gánh nặng gia đình dồn lên đôi vai người mẹ, tuổi thơ của Thắng vì vậy trở nên nhọc nhằn. Hàng ngày, Thắng phải giúp mẹ trông em, chăn trâu, hái rau má về độn cơm, đi bắt cua, bắt cá …
Có một kỷ niệm mà đến nay, bà Thanh không thể nào quên: “Hôm đó có giải thi đấu cầu lông ở Nhà máy Diezel, gần 12h trưa vừa đi học về, Thắng xin mẹ được tham gia giải thi. Nhà hết gạo, cô hàng xóm cho 3 củ khoai luộc, tôi bảo cháu ăn khoai rồi đi thi. Thấy cháu cầm 1 củ trên tay, nghĩ con ăn nên tôi không để ý, hóa ra nó cầm xuống bếp để xem có còn rau má độn cơm không, thấy hết, nó mang củ khoai để lại vào rổ nhường các em rồi nhịn đói đi đánh cầu. Khi chiều về, tôi thấy cháu ôm theo một mớ rau má và khoe rằng đánh cầu xong con đi hái rau má luôn mẹ ạ, nhìn con mồ hôi nhễ nhại mà tôi trào nước mắt”.
Kể về niềm đam mê thể thao của mình, Thắng cho biết: “Hôm đầu tiên xem các cô chú trong Nhà máy đánh cầu, em thích lắm. Tối về, em lấy quạt nan để tập. Khi được các chú dạy đánh cầu, em rất vui. Di chuyển một chân tuy khó nhưng niềm đam mê thể thao khiến em quên rằng mình là người tật nguyền. Thấy em đánh cầu tiến bộ, còn trội hơn hẳn các bạn bình thường nên mỗi khi có giải đấu, các cô chú trong Nhà máy lại gọi em tham gia”. Cứ như vậy, Thắng tự nghiên cứu và chăm chỉ tập luyện, rồi trở thành cây vợt có tiếng của thị xã. Năm 1992, trong giải thi đấu cầu lông của thị xã, Thắng đã giành giải Nhất. Trong thời gian học tại Trường Cao đẳng Hóa chất Phú Thọ (1998-2001), Thắng luôn có mặt trong đội tuyển của Khoa, của Trường.
…đến những tấm huy chương
Có năng khiếu về bộ môn cầu lông, nhưng đến năm 2006, tài năng của Thắng mới chính thức được tỏa sáng khi Thắng được đứng trong đội tuyển của tỉnh Thái Nguyên tham gia giải thể thao Quốc gia dành cho người khuyết tật tại Hà Nội. Lần đầu đi thi, Thắng mang về tấm HCĐ. Đều này càng thôi thúc, động viên Thắng gắn bó với môn thể thao này. Sau thành công đầu tiên của mình, các trận đấu mà Thắng tham gia được các nhà chuyên môn quan tâm theo dõi và quyết định chọn Thắng vào Đội tuyển Quốc gia để tham gia Giải Vô địch châu Á - Thái Bình Dương ở Ma-lai-xi-a vào cuối năm 2006. Với tuổi trẻ, sức vóc tốt, lại chăm chỉ luyện tập, năm đó, Thắng giành được tấm HCB châu Á đầu tiên ở nội dung đôi nam (giải này anh đánh cặp cùng VĐV đàn anh Phạm Đức Trung).
Thắng không giấu được niềm vui khi nói về kỷ niệm lần đầu thi đấu quốc tế: “Mình là rất run và lo lắng. Trận đầu tiên gặp cầu thủ nước chủ nhà vừa có kinh nghiệm thi đấu Quốc tế, vừa có cổ động viên nhà nên cảm thấy bị sức ép tâm lý. Phải cố gắng, bình tĩnh, mình luôn động viên bản thân như thế. Và mỗi khi đánh thắng một quả là lại thấy trên khán đài vang lên tiếng hô “Việt Nam - Hồ Chí Minh”, thế là tinh thần dân tộc lại trỗi dậy giúp mình thêm nghị lực để thi đấu. Trong trận đó, mình đã thắng với tỷ số sát nút, nhưng bị căng cơ phải khiêng ra sân vì vận động quá sức”. Sau thành tích đó, Thắng tập trung nhiều thời gian, công sức cho môn cầu lông hơn. Những năm kế tiếp trong các giải quốc gia 2008, 2009, anh và Phạm Đức Trung luôn giành huy chương vàng ở nội dung đôi nam. Tính đến nay, anh Thắng đã giành được 16 huy chương các loại, trong đó có 6 huy chương thuộc về các giải đấu quốc tế.
Cuối năm 2009, khi tham dự Đại hội Thể thao người khuyết tật Đông Nam Á ở Ma-lai-xi-a, Thắng bất ngờ đoạt HCV cá nhân. Đặc biệt, tại giải ASIAN PARA Games được tổ chức tại Quảng Châu (Trung Quốc) tháng 12/2010, Thắng đã vượt qua nhiều đối thủ mạnh để trở thành nhà vô địch. Nói về kinh nghiệm thi đấu, anh chia sẻ: Quan trọng nhất vẫn là tâm lý và kỹ thuật thi đấu. Thể lực của mình không được như các vận động viên nước bạn nên cần phải có kỹ thuật và chiến thuật thi đấu hợp lý. Như vậy mới có thể giành được giải cao.
Sau các giải thi đấu, anh lại trở về với tổ ấm của mình ở tổ 4, phường Mỏ Chè, T.X Sông Công với mẹ và vợ cùng 2 con của anh. Đồng thời, bắt tay vào công việc tại Xí nghiệp luyện kim mầu 2 (Công ty TNHH một thành viên kim loại màu Thái Nguyên). Với anh, tổ ấm gia đình và công việc luôn là nguồn động viên, là động lực lớn để anh có được những thành tích cao trong mỗi giải đấu. Về dự định trong thời gian tới, anh cho biết, sẽ cố gắng luyện tập để đạt được HCV của giải thể thao Đông Nam Á dành cho người khuyết tật được tổ chức tại Inđônêxia vào tháng 12/2011.
