Trời hè nóng như rang, chỉ độ tám chín giờ mà nắng đã gay gắt như trưa tròn bóng. Những lúc như vậy nghĩ được đằm mình trong dòng suối mát lạnh nơi đầu nguồn ở quê lòng thấy sao dễ chịu và thư thái thế. Nghĩ đến những món ăn bố nấu dân dã mà đượm vị quê càng thấy yêu hơn bản mình. Bữa cơm gia đình trong những ngày hè dù oi bức mà lòng lại thênh thang như gió đại ngàn...
Tôi nhớ ngọn đồi ấy. Nhớ ngôi nhà nhỏ dựng giữa đồi chè xanh ngát. Chạy xe vào hiên, khi bầy chó nhận ra người quen thôi sủa, tôi chào anh chị xong là rảo ngay một vòng quanh đồi, lội giữa màu trắng lấp ló của hoa chè rực lên màu hươm vàng của nhụy giữa nắng. Mấy bẹ chuối khô cong, những bắp chuối mới nở hoa tinh tươm. Bóng trái chuối non xòe ra in lên thân bắp giống bóng người đang trong vũ điệu mừng mùa mới...
Những ngày cuối năm 1076, triều đình nhà Tống đưa hàng chục vạn quân xâm lược Đại Việt. Một cánh quân theo hướng Bắc chiếm châu Quảng Nguyên, ý đồ đánh thẳng xuống Thái Nguyên chiếm tuyến phòng thủ của ta, hợp quân với đại binh kéo sang từ ải Nam Quan tấn công kinh thành Thăng Long...
Khi cái nắng trở mình vàng ruộm, ve kêu rền rĩ và phượng đỏ nở rực như vòm lửa, cách mấy bữa lại dội xuống một trận mưa rào vội vã, ấy là hè sang. Phố phường, làng mạc đón nắng chói rạng ngay lúc vừa nhô lên khỏi đường chân trời. Đâu đó nơi góc vườn thôn dã, sáng ngày chớm hạ vẫn níu giữ chút dịu dàng trong những “đốm lửa” nhỏ xinh rung rinh phía giàn cây leo xanh rợi...
Nhà thơ Lã Thị Thông và tôi quen nhau đã lâu, hầu như ngày nào hai chị em cũng gặp nhau trao đổi, trò chuyện. Tôi bén duyên văn chương cũng là nhờ chị. Lã Thị Thông đã đoạt nhiều giải thưởng thơ của địa phương và trung ương. Các tác phẩm văn chương, hầu hết chị viết về dân tộc và miền núi vùng Bắc Kạn (cũ). Đặc biệt, tôi chưa thấy ai yêu quả còn như chị. Chị có nhiều bài thơ, tản văn… viết về quả còn hoặc có bóng dáng quả còn...
Mùa đông đi qua, mùa xuân lại sang mùa tươi mới. Tôi nằm im lìm dưới lớp bùn nâu nghiêng tai nghe những mầm sống đang cựa quậy trong cơ thể gầy guộc nhăn nheo của mình. Dù có chút mơ hồ, tôi vẫn cảm nhận được làn hơi ấm áp từ trên cao đang dịu dàng ve vuốt từng phiến lá tàn úa. Tôi thèm được vươn lên nhìn tia hào quang đang lung linh tỏa rạng khắp bốn phương tám hướng. Và quả thật tôi đã không thể kìm nén được nỗi khát khao ấy dẫu biết cuộc sống, hình hài tôi vào độ Giêng Hai thật khó ưa nhìn bởi vẻ tàn tạ nhếch nhác. Nhưng tôi không buồn vì điều đó, chỉ sốt ruột chờ khoảnh khắc được tái sinh...
Tôi đã ghé qua một buôn làng đang phiền muộn. Buôn làng này nằm trên rẻo cao của một thị trấn nhỏ. Tất cả gần 100 hộ dân. Điều đặc biệt là họ không mang nỗi buồn theo trong giờ lên rẫy, trong các cuộc hội hè và cả trong giấc ngủ. Chỉ đôi khi có vài đôi mắt trũng sâu không chứa điều gì ở trong đó. Những đôi mắt đen nhánh, đen và to như mắt của trâu rừng. Những đôi mắt tròn xoe cười như nắng khi mặt trời vừa lên. Những nụ cười cũng tròn xoe lấp lánh trắng dưới đôi mắt và làn da đen nhẻm...
Những bài thơ góp mặt trong trang thơ từ nhiều dòng chảy cảm xúc cùng hội tụ, tạo nên một không gian giàu suy tưởng và thấm đẫm tình người. “Thi sĩ” mở ra bằng nỗi trăn trở về thân phận của thơ giữa những biến động của thời gian, nơi tiếng thơ ngân lên khắc khoải. Trong khi đó, “Sớm nay” lại dịu dàng như một làn gió nhẹ, chạm vào những ký ức thân quen bằng nhịp điệu thủ thỉ, mềm mại. Những khoảng lặng được gợi lên qua “Thời gian trong khe nứt”, nơi khói trà, chiếc ấm cũ và vị chát ngọt của kỷ niệm xưa cũ khiến con người lắng lại để nghe lòng mình trong tiếng nước reo...
Đã bao năm rồi, chị ao ước được đi chợ tình. Không có ai chờ đợi chị ở đấy. Chị cũng không có ý định kiếm tìm gì nơi ấy. Chợ tình, nơi chị biết rõ rằng sẽ chẳng có những trò vui như đám hội xuân, càng chẳng có những của ngon vật lạ để bõ công đường sá cách trở. Nơi ấy chỉ tràn ngập nước mắt và sự lưu luyến...
Trang văn nghệ Tuổi Hoa số 21 phần văn xuôi trân trọng gửi tới bạn đọc truyện ngắn "Tiệm bánh trao đổi nỗi buồn" của bạn Dương Tiến Đạt. Đây là một trong những sáng tác điển hình của giới viết trẻ khi họ đang học tập, sống và viết trong một môi trường có quá nhiều áp lực. Họ luôn mong muốn đóng gói những cảm xúc tiêu cực của mình vào một hình dạng, kích thước cụ thể để tiện bề xử lý, biến nó thành thứ gì đó có ích cho cuộc sống. Và tiệm bánh trao đổi nỗi buồn trở thành trung tâm của câu chuyện. Nỗi buồn đẹp đẽ thì sẽ đổi được miếng bánh thơm ngon, còn cục tức giận thì không thể đổi lấy thứ gì có giá trị. Câu chuyện đơn giản nhưng thể hiện một triết lý sống quan trọng với tuổi trẻ, đó là biết chấp nhận những sai lầm của bản thân và không đổ lỗi cho ai cả...