Su được cô Lin đón về khi mẹ nuôi nó có em bé. Su bị bỏ rơi vì sợ em bé dị ứng lông của Su. Su vào viện thú cưng, nơi có rất nhiều bạn bị bỏ rơi tương tự. Mẹ Lin đến thấy Su dễ thương quá đem về nuôi. Su sợ bị bỏ rơi lần nữa nên bám mẹ Lin lắm. Su ngoan, gặp ai cũng ngoáy đuôi chào hớn hở thân thiện.
![]() |
| Minh họa Dương Văn Chung |
Su là một chú cún ngoan ngoãn lông đen xoăn tít. Cái đuôi ngắn chủn, tròn vo như quả ping pong.
Trong nhà mẹ Lin có một anh mèo vàng sọc ba chân tên Dương Quá. Ảnh lầm lì, ít nói, không thích giao tiếp. Su ngại, không mon men.
Còn một chị cún Vàng dễ thương nữa. Cả nhà ai cũng yêu chị Vàng và gọi chị là tiểu thơ. Su cũng tò mò, hiếu kỳ ngắm chị một cách thích thú. Chị Vàng dịu dàng với bộ cánh vàng mơ, luôn được spa chăm chút thơm nức. Nhưng mỗi khi trở trời, chị cứ thở rít khò khè. Đôi mắt tròn xoe ươn ướt đầy sóng nước. Chị Vàng bị bệnh suyễn. Su thấy yếu đuối quá. Mợt. Su không hợp.
Su thích năng động, thích khám phá, thích theo mẹ Lin lên xe mỗi khi mẹ đi đâu. Chỉ trừ mẹ đi dạy là chịu chả theo được.
Những khi mẹ Lin đến trường Đại học, Lin tha thẩn theo ông bà.
Nhà ông bà có cửa hàng bán đủ thứ, cả những con gà con vịt bé như nắm bông. Chúng líu ríu ồn ào quá, chơi với chúng một hồi là nhạt phèo, chán chết. Su bần thần ngồi ở cửa ngóng mẹ Lin đi dạy về. Xe ngoài đường vun vút. Có mấy con bướm bay nhởn nhơ, đỗ vào bức tường có giàn cây dẻ hoa vàng rực. Chắc mấy cô bướm tưởng mấy cái hoa đó là bướm như mình. Su nhảy lên định chụp một con bướm. Cái chân nó ngắn ngủn, nhảy chưa qua cái ghế gỗ ông để dựa bên tường. Lũ bướm thấy động bay òa lên còn quay lại lêu lêu Su:
- Lêu lêu, Su ơi cố gắng xin mẹ Lin cái cánh mà đuổi theo chúng tớ nhé
Su ta mắt như hòn bi xanh, nắng sớm chiếu vào, long lanh như hai mặt trời nhỏ, cái đuôi ping pong ngoáy tít chữa quê:
- Ơ, tớ nhảy lên bắt tia mặt trời trên vách đấy chứ
- Xạo, rõ là muốn bay như bọn tớ mà không được.
Su lém lỉnh:
- Vậy các bạn có chân chạy nhảy như tớ không nào, xuống chạy thi với tớ đi
Lũ bướm tiu nghỉu: - Thôi, bọn tớ đi thụ phấn cho hoa để làm túi thơm đây,
Su lại ngồi vẩn vơ tính bao giờ thì mẹ Lin về.
Trời trong xanh, những cơn gió hiu hiu đưa mùi hương hoa dẻ rải đầy khúc phố.
Ông kéo xe đẩy sang nhà kho lấy hàng. Su ngoe nguẩy cái đuôi ngắn ngủn chạy theo ông.
Nhà kho chứa hàng của ông là một căn nhà lớn cách cửa hàng mấy căn. Trong kho, chất đầy các kiện hàng. Su chạy về phía sau kho. Bà đang lúi húi cho gà ăn, cơ man nào là gà lớn nhỏ, tiếng liếp nhiếp ồn ào như cái chợ. Tò mò, Su ghé mũi vào mấy chuồng gà, hít hít, mùi phân gà nhức cả óc. Có anh gà lông đỏ khệnh khạng đi tới, cổ đỏ au, cánh đập phành phạch cà khịa: toóc toóc… Nhìn cái gì mà nhìn.
Su nhìn cái mỏ của anh Tía, cũng ngại, nên nhỏ nhẹ:
- Dạ, em ở gần đây, theo ông sang chơi, thấy nhà anh đông vui quá ạ.
Anh Tía thấy Su nhũn nhặn cũng dễ thương, không cảnh giác nữa, quay đi còn dặn lại một câu:
- Qua chơi thì được, không được phá cái gì đâu nhé, cũng không được trêu ghẹo các bé gà bé vịt nhé.
- Vâng anh, Su ư ử, đuôi lại ngoáy tít.
Lúc này Su mới thấy trong một góc nhà kho có mấy ổ rơm vàng ấm áp, mỗi ổ có một mái mẹ đang nằm mắt lim dim, đôi cánh đang xòe ra như che mớ gì bên dưới mình. Có một ổ, cô mái mẹ đang đứng bên cạnh cúi nhìn chăm chú vào bầy trứng trong ổ. Su càng tò mò tợn. - Ơ kìa, những quả trứng hồng hồng khẽ động đậy. Hình như có tiếng gõ rất khẽ. Su phải nghiêng tai mới nghe được tiếng tách tách mơ hồ. Rồi đầu quả trứng rạn dần rạn dần... Một cái lỗ trên vỏ trứng vỡ ra... Một cái mỏ vàng như vỏ thóc thò ra, rồi cái đầu tròn vo nhỏ xíu trồi ra tiếp... Một cặp mắt bé xíu linh lợi ngơ ngác nhìn khắp xung quanh. rồi một cục bông màu mơ nhảy ra khỏi cái vỏ đã vỡ làm đôi. Một chú gà chệnh choạng trên đôi chân như cây tăm. Tiếng chíp chíp phát ra từ cái mỏ như hai vỏ thóc. Bác gà mẹ bên cạnh cục cục. Chú gà con định vị được chỗ mẹ, xiêu vẹo chạy đến dụi dụi chân mẹ rồi chui vào nấp dưới cánh. Bác gà mẹ dùng mỏ gảy nhẹ lên lưng gà con, những vụn trứng bám trên lớp lông vàng non rơi xuống.
Su dán mắt vào một quả trứng động đậy khác… lần này là một cái mỏ vuông dài chui ra… ơ kìa, là một chú vịt với cái chân ngắn ngủn, vịt cạp cạp yếu ớt, chân run rẩy cũng lạch bạch chạy lại chỗ mẹ gà. Mẹ gà nhìn mấy chú gà con nhao nhao chiêm chiếp dưới cánh mình, rồi lại nhìn chú vịt con ra điều nghĩ ngợi. Nhưng bác ý vẫn xòe cánh cho vịt con đi vào.
Su say sưa ngắm bầy gà con vịt con nối đuôi nhau chui ra từ vỏ trứng, rồi vừa run rẩy vừa chạy từ trong ổ ra chỗ mẹ gà đợi. Chúng vừa chạy vừa ngã lăn lông lốc, vừa kêu chiêm chiếp cạp cạp loạn cả lên. Chả đứa nào biết sủa gâu gâu cả.
Khi cả ổ rơm chỉ còn đống vỏ trứng, bà vãi một nắm gạo nhỏ li ti bên cạnh gà mẹ. Mẹ gà vừa mổ những hạt gạo xíu xiu vừa cục cục như mời gọi. Mười mấy cái mỏ như vỏ trấu líu ríu mổ theo. Su khoái chí ngắm đàn gà vịt theo mẹ gà chăm chú bữa ăn đầu đời của mình.
Su hỏi:
- Gâu Gâu, bác gà ơi sao các em ý không biết sủa gâu gâu như cháu.
- Vì các em khác giống loài với con mà, cục cục.
- Các em ý chiêm chiếp dễ thương quá, ôi giá mà con cũng chiêm chiếp được.
- Tiếng của mỗi giống loài sẽ theo một ngôn ngữ riêng con ạ. Tiếng sủa gâu gâu cũng dễ thương lắm, nghe lại mạnh mẽ. Con làm bạn với các em gà vịt, khi ai bắt nạt các em, con sủa gâu gâu sẽ giúp bảo vệ được em đấy.
- À, bác gà ơi, sao các em ý lại chui ra từ cái vỏ trứng vậy? bác là mẹ nuôi của các em hả?
- Không! Bác là mẹ ruột, bác sanh các em trong cái vỏ trứng, rồi dùng thân mình ủ ấm cho các em lớn lên cứng cáp tự chui ra ngoài.
- Gâu gâu, con cảm ơn bác gà.
Su ngoáy cái đuôi ping pong ra chiều hãnh diện. Tự nhiên không lăng xăng rượt gà nữa.
Tiếng ông bà gọi Su về để đóng cửa. Su lon ton chạy theo ông.
Về nhà, Su suy nghĩ lung lắm. Hóa ra gà, vịt được mẹ sinh ra từ trứng lớn lên. Vậy Su có được sinh ra từ trứng không nhỉ? Mẹ của Su có ấp cho Su lớn lên để chui ra không! Mẹ nuôi trước và mẹ Lin bây giờ chỉ có 2 chân, chả giống Su tẹo nào. Su suy nghĩ nhiều đau hết cả đầu. Su nằm gối mõm lên hai bàn chân trước, tưởng tượng ra cảnh Su dùng mõm đập cái vỏ nhốt mình chui ra. Đôi mắt như hai viên bi lia trúng chùm bô nhựa có bầu tròn tròn màu xám đen như lông của nó, ông vẫn để trước cửa để bán cho người ta.
![]() |
Su tò mò ngắm nghía rồi nghĩ, không biết cái vỏ trứng mình hồi xưa có giống thế này không. Su thò mũi hít hít rồi thử đút đầu vào miệng bô. Woai, trong bầu tối om, khó thở quá. Su lúc lắc đầu để rảy ra mà đầu mắc kẹt cứng vào bô. Su sợ quá, vừa lắc vừa chạy, nhìn rất mắc cười. Nhưng khi ấy Su không thấy mắc cười xíu nào. Hắn ngộp thở và hoảng, gào lên:
- Gâu gâu, ai cứu Su với, gâu gâu, mẹ Lin ơi, ông ơi, bà ơi cứu con.
Ông nghe Su ăng ẳng chạy ra đứng cười ha ha: - Đấy, nghịch quá thấy hậu quả chưa. Ngoan như chị Vàng hay nghiêm như anh Dương Quá thì có sao đâu.
Mắng yêu vậy thôi, ông ngồi xuống cứu Su ngay.
Ông lấy kéo khéo léo cắt một đường nới rộng miệng ống bầu để lôi đầu Su ra.
Su há miệng thở hi hóp, cổ đau ê ẩm, cơn hoảng sợ chưa hết.
Ông mắng mà không biết tâm sự của Su. Su cũng hơi tủi thân. Su muốn biết là Su có phải được chui ra từ trứng không thôi mà. Có phải Su nghịch dại đâu.
Su vẫn muốn biết bí mật điều thắc mắc của Su. Không biết mẹ Lin có thấu hiểu mà giải đáp cho Su không. Ông mặt trời đã chạy đi đâu rồi, mái hiên mát rượi. Mẹ Lin chắc sắp về. Một ngày của Su trôi qua cũng thú vị. Chỉ mong ông đừng kể vụ chui đầu vào “vỏ trứng” của Su cho mẹ Lin. Mắc cỡ lắm. Nghĩ đến đó, cái đuôi ping pong lại ngúc ngoắc.


