Giữa lúc đau thương tưởng chừng lên đến đỉnh điểm, thế giới đã được chứng kiến một tinh thần quả cảm đáng khâm phục của người dân xứ Mặt trời mọc. Nhiều câu chuyện cảm động đầy nước mắt về tình người giữa lúc nguy nan ở Nhật Bản đang lan truyền với tốc độ kỷ lục trên toàn thế giới.
Không thể cầm lòng
Hơn 1 tuần qua, các phóng viên vẫn không được phép vào lớp học hay nói chuyện với 30 em nhỏ tại Trường Tiểu học Kama ở Ishinomaki - một trong những nơi bị ảnh hưởng nặng nề nhất của động đất sóng thần. Cha mẹ những em nhỏ này đã bị sóng thần cuốn trôi khi đang trên đường tới đón con mình. Thật khó có thể cầm lòng khi biết suốt những ngày qua, các em vẫn ngồi lặng lẽ trong một lớp học chờ đợi khắc khoải, hy vọng cha mẹ sẽ đến đón. Nhiều giáo viên và họ hàng của các em sợ rằng, bất kỳ sự tiếp xúc nào của người lạ cũng có thể khiến các em nghĩ rằng cha mẹ chúng đã thoát chết và an toàn trở về.
May mắn hơn 30 em nhỏ tại Ishinomaki, Akiko Kosaka đang học tiếng Anh ở bang
Những lá thư nghẹn lòng
"Tôi đang khóc" - là lá thư ngỏ đăng trên blog cá nhân của Sophie Alice Jessica (26-6-1992), người
Tôi không biết tên người ấy, hay người đàn ông đó là ai… nhưng tôi muốn dành cho ông ấy một khoảnh khắc đặc biệt khi cầu nguyện tối nay và cả trong tương lai nữa. Ông ấy là một anh hùng thực sự".
Cùng với bức thư ngỏ của Sophie, lá thư của ông Hà Minh Thành, 56 tuổi, người Nhật Bản gốc Việt, làm cảnh sát ở Saitama và tham gia vào đợt cứu hộ tại vùng Fukushima, đăng trên blog của TS Vật lý Nguyễn Đình Đăng, hiện đang làm việc ở Tokyo cũng thu hút được số lượng người đọc khổng lồ: "Mấy ngày nay tôi chứng kiến nhiều câu chuyện cảm động về tình người trong hoạn nạn lắm nhưng có một chuyện khiến tôi cảm động nhất đã khiến một người lớn như tôi từng có bằng Tiến sĩ Công học ở Đại học Đông Bắc (Tohoku Dai) cũng phải hổ thẹn về một bài học làm người.
Câu chuyện tối hôm kia tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó để phân phát thực phẩm cho các người bị nạn. Trong cái hàng rồng rắn những người xếp hàng tôi chú ý đến một đứa nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc ao thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà nó lại xếp hàng cuối cùng, tôi sợ đến phiên của nó thì chắc chẳng còn thức ăn. Nên mới lại hỏi thăm. Nó kể đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần đến, cha của nó làm việc gần đó đã chạy đến trường, từ ban công lầu 3 của trường nó nhìn thấy chiếc xe và cha bị nước cuốn trôi, 100% khả năng chắc là chết rồi. Hỏi mẹ đâu, nó nói nhà nằm ngay bờ biển, mẹ và em của nó chắc cũng không chạy kịp. Thằng nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe tôi hỏi đến thân nhân. Nhìn thấy nó lạnh run lập cập tôi mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người nó. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài, tôi nhặt lên đưa cho nó và nói: "Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói". Thằng bé nhận túi lương khô của tôi, khom người cảm ơn. Tôi nghĩ bình thường tưởng nó sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, nó ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng. Tôi sửng sốt và ngạc nhiên vô cùng, mới hỏi nó tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Nỏ trả lời: "Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ".
Tôi nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác để khóc để nó và mọi người đang xếp hàng không nhìn thấy. Thật cảm động. Đất nước này giờ đây đang đứng ở trong những giờ phút nguy cấp nhất của sự điêu tàn, nhưng chắc chắn nó sẽ hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết hy sinh bản thân ngay từ tuổi niên thiếu.
