Hình đất nước cong, bóng lạc đà qua sa mạc

Rũ bùn đằm lên tấm áo nâu...

 

Mẹ kể thật khuya số phận loài người

Chân lý tự do từ những ngày hái lượm

Ký tự ngàn năm in vằn vân núi

Dấu bàn chân giao chỉ đá mài.

 

Đừng hỏi sao đất nước hình hài

Mà hãy nhìn lên đường biên máu đỏ?

Bình luận